LIÊN KẾT WEBSITES

VIDEO GIỚI THIỆU

Các bạn dùng trình duyệt Firefox nếu không xem được phim có thể download plugin tại ĐÂY.

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Lê Kim Tường)
  • (Nguyễn Thanh)
  • (Nguyễn Xuân Đàn)
  • (Trịnh Ngọc Long)
  • (Phạm Anh Tùng)

Điều tra ý kiến

Các bạn thấy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    9_UHWS.flv Picture2.jpg Chau_Au.jpg TG07.jpg 1.jpg CangBien.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg Trai_dat_anh.jpg VietNamtrongDNA.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg TG10.jpg Chau_Au.jpg Picture3.png Kien_thuc_co_ban_TH__So_hoc.jpg Kien_thuc_co_ban_TH__Dai_luong.jpg Kien_thuc_co_ban_TH__Hinh_hoc.jpg Kien_thuc_co_ban_TH__Cac_dang_Toan_co_loi_van.jpg Kien_thuc_co_ban_TH__Toan_chuyen_dong.jpg TiengViet3KetnoiTuan5Bai9DocDihocvuisaotrang43.jpg

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên
    Gốc > TRANG VĂN HỌC > Phê bình văn học >

    Bài thơ: Kỳ tích ở làng Phù Đổng

                                    ( Đỗ Bạch Mai)

     Mảnh vườn Mẹ hoa cà đang nở tím

    Vết chân khổng lồ xưa- giờ đã được phụng thờ

    Bởi chính Mẹ đã sinh thành Thánh Gióng

    Từ vết chân kia... 

     

    Một sớm mai trời đất giao hoà

    Bổng xuất hiện một vết chân kỳ lạ

    Thần linh nào vừa đi qua

    Cố ý hay vô tình

    Lưu trên đất thước đo vũ trụ

    Gửi lại trần gian câu hỏi thiên hà 

     

    Những người khác trong làng có thể làm ngơ

    Những người khác có thể gập mình cúi lạy

    Những người khác có thể sợ đến chết khiếp...

    Sao Mẹ dám nhìn dám lại gần

    Dám ướm thử bàn chân?

     

     Mẹ bước lên ngang tầm vóc thiên thần

    Với một tấm lòng hồn nhiên trong trẻo nhất

    Giây phút ấy đã sinh ra kỳ tích

    Cho ngàn năm mãi mãi lưu truyền... 

    Lời bình

                                                      Người sinh ra kỳ tích    

           Bài thơ được lập tứ từ “ vết chân khổng lồ xưa” và hành động “ dám ướm thử bàn chân” của người Mẹ. Với cái tứ này, bài thơ đã làm sống dậy truyền thuyết Thánh Gióng, nhưng tác giả không nhằm mục đích tái hiện hình tượng Thánh Gióng- một hình tượng tuyệt đẹp đã thành một trong những tứ bất tử của người Việt. Bài thơ tôn vinh hình tượng người Mẹ- người đã tạo nên kỳ tích ở làng Phù Đổng. Với những câu thơ tự do, lời thơ giản dị, tự nhiên, có chất văn xuôi, bài thơ đã gợi lên hai hình ảnh đẹp. Hình ảnh thứ nhất là hình ảnh “ vết chân kỳ lạ" - hình ảnh siêu nhiên, mang đậm yếu tố thần linh, kỳ ảo. Hình ảnh thứ hai là hình ảnh Mẹ- hình ảnh con người đời thường “ dám lại gần”, “ dám ướm thử bàn chân”... Tuyệt vời thay trong giây phút  con người và tự nhiên giao hoà một  kỳ tích đã được sinh ra...   

        Chất thực và chất mộng hoà quyện vào nhau khiến bài thơ lung linh sắc màu hư ảo, tạo dựng nên hình tượng người Mẹ mang tầm vóc thiên thần...                                                                                   

                                             ( Nguyễn Thị Mai)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Mai @ 14:24 26/03/2011
    Số lượt xem: 2853
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Tháng ba nhớ Người sinh ra kỳ tích   
     
    Gửi ý kiến